Mình đã từng ước là có thể một mình sống trong rừng, lúc nào đó. Chỉ riêng việc nói ra điều ấy đủ thấy giờ mình đã biết an ủi bản thân đến thế nào. Thực ra mình vẫn thường nghĩ đến cái chết. Mình mong một cái chết thật nhanh gọn, không dây dưa, không làm người khác kinh khiếp. Nhưng làm sao được, lúc ấy còn chẳng đủ tỉnh táo để nói ra. Nhớ đến ba, lúc gần mất vẫn cố ra hiệu để con đỡ dậy, cố ngồi thật ngay ngắn trên giường, để chỉ ngắc ngứ những lời cuối cùng. Bao nhiêu năm đã qua. Trong trí mình buổi chiều ấy cứ mờ mịt một màu xám tối. Có phải không, như chiều nay.
Mình rất muốn đi vào trong rừng, ở bên một đầm nước. Một ngày nào đó. Nghe tiếng ếch nhái chẫu chàng ễnh ương. Mùi cỏ dại chắc sẽ ngai ngái. Bao năm rồi mình không dám bước chân trần trên cỏ. Nhưng bây giờ thì chưa.
Với lại, ở đây không có đầm, cũng không có rừng.





