Thứ Tư, 19 tháng 6, 2019

Nhạt


NHẠT 

Giống như thứ khí lạnh khô của mùa đông, sự nhạt thấm dần vào mũi, vào họng, vào buồng phổi, vào không gian bao quanh bạn, vào tất thảy mọi mối quan hệ.  Không quá lạnh để gây ra một cơn sock nhiệt buộc phải choàng tỉnh, cũng không quá thưa mỏng để vô ý bỏ qua. Khí quản của bạn là một thứ đường ống mỏng mảnh. Chứng trào ngược dạ dày cũng vậy. Chúng khiến cho bạn nhạy cảm hơn bao giờ hết với thứ khí lạnh trơ này. Bạn biết là nó ở đó, thứ khí lạnh uể oải, chán chường bình tĩnh xâm lược hết mọi khoảng không mà bạn hít thở. Bạn không thể trốn chạy nó cũng như cái không gian đầy thán khí mà bạn thuộc về.
Nhạt là cuộc đời mà bạn sống. Là bàn tay mà bạn bắt hay vòng ôm bạn không sở hữu. Nhạt là một gương mặt ù lì thản nhiên, như thể không biết bạn có đó hay đã tan loãng vào không khí. Nên khi có quá nhiều điều dồn dập muốn nghĩ/ nói, bạn đành chọn cách đào hố nói vọng xuống đất dày. 
Nhưng bạn còn biết nói gì thêm về SỰ NHẠT, khi bạn là hiện thân của chính nó? 

Tức giận


TỨC GIẬN

Cơn tức giận đột ngột lao thốc đến, ôm riết lấy bạn, gầm gừ quăng quật. Mắt bạn lạc thần. Giọng trở nên the thé. Bạn giống như một con trâu rừng bị buộc mõm, lồng lên, giằng lấy giằng để, vừa hung dữ vừa bất lực. Ấy là một cơn giận bất thần, không nguồn cơn, không lý lẽ. Mà lý lẽ ở đâu khi người ta giận giữ. Kể ra thì rất ghê, nhưng sự thật đó chỉ là một trận bão trong cốc nước. Bạn giận đôi khi chỉ vì bạn muốn làm mình làm mẩy. Bạn giận  đôi khi vì bạn muốn gây chú ý. Đời bạn tẻ nhạt và ít được yêu thương, bạn muốn có thêm một chút mặn, một chút ngọt cho đủ vị ở đời. Nên không chừng, giận cũng là cách hay để chứng tỏ với ai đó rằng bạn đang tồn tại. Song rốt cục chẳng có gì thay đổi. Bão ở đáy chén thì làm gì tốt. Nên là, những cơn giận đến rồi đi, chỉ để bạn thấm thía hơn cái nhạt của đời bạn. Bạn lại cắm mặt xuống trong cái nhịp điệu ủ ê quanh quẩn đã biết quá rõ. Bạn cũng biết ít nữa, sau khi đã cặm cụi mà sống, lầm lụi mà sống, thi thoảng nổi hứng nấu một bữa tươm tất hơn ngày thường, cắm một bình hoa tươi tắn hơn ngày thường, bạn sẽ lại rơi vào một cơn trầm cảm mùa xuân mới. Khi đó, không phải trâu rừng, không phải heo nọc, bạn sẽ nhảy lên nhảy xuống như một con cào cào, nhịp nhàng trong cơn say giận.

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2019

Buồn


BU


Bạn có một nỗi buồn. Rất sâu. Nhiều khi bạn không biết là nó có, nhưng nó vẫn ở đó. Đôi khi, bạn muốn nói về điều đó, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Thật khó để chia sẻ về nỗi buồn hay tương tự thế, cảm giác thương tổn. Bởi vì, khi nói ra điều đó, dường như bạn càng cảm thấy bị tổn thương hơn. Có vết dằm sâu mà nếu kéo ra là kéo theo cả vết thương còn rịn máu. Bởi vì khác với niềm vui, nỗi buồn trong bạn là một giếng nước tự đầy. Niềm vui thì giống lớp kem phết trên mặt bánh, ngọt và dễ tan chảy, còn nỗi muộn phiền thì như lớp bánh khô cứng, lẳng lặng nhô lên sau lớp ảo giác ngọt ngào giờ chỉ còn là vết lem nhem trên vỏ giấy.
Nhưng bạn thấy không cần phải lý giải, không cần cắt nghĩa. Giếng nước có cần nói gì đâu, nó tự đầy kia mà. Trong im lặng, nỗi buồn tự lắng nghe mình. Cũng là một cái hay khi có thể tự lắng nghe mình. Như thể cảm giác mệt rã rời trong chất ngất công việc mà được ngủ vùi trên bàn một giấc no lành không lo nghĩ. Như thể cảm giác ngạt thở khi mình đứng trước một không gian rộng lớn hoang vu thanh sạch mà bạn biết mình đã quá già cho những chuyến phiêu lưu bắt trẻ đồng xanh. Như thể tiếng xuýt xoa vô thức buột ra bởi chứng trào ngược dạ dày khi đang gò lưng trên chiếc bàn công chức mẫn cán để sống cuộc đời nghèo túng chỉ có ước mơ và trí tưởng tượng là vô tận. Chao ôi, đôi khi chỉ muốn khóc lên trước những tính từ mà bao lần chính bạn đã miệt thị thẳng thừng không thương tiếc, những xót xa, hoang hoải, diệu vợi.
Và bạn vẫn nhẫn nại sống đời của mình. Một cuộc đời mà đôi khi trong im lặng, bạn vẫn tự hỏi, sự kết thúc. Như thế nào, bao giờ.



Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2019

Căng thẳng


CĂNG THẲNG

Bạn ghét sự căng thẳng. Nhưng căng thẳng là một phần của đời bạn. Nó dính bết vào bạn, như thể mùi cá kho ám vào tóc sau bữa trưa. Bạn đã rửa thật sạch lòng tay, lau cả khăn cẩn thận, vậy mà cái mùi khó ngửi ấy vẫn luẩn quẩn trong giấc trưa tranh thủ, trong con mắt cứ trao tráo nhìn lên trần nhà đợi đến cữ làm chiều.
Không phải mùi cá. Là cái cảm giác căng thẳng không cho phép bạn có thể nằm xuống là đánh giấc thật say, vô tư lự, kiểu bỏ quên đời, như ai đó nói.
Có bao nhiêu thứ bạn phải lo, phải nghĩ. Một công việc mới làm được 1/3. Một ý định đang nhen nhóm chưa thể bắt tay vào. Một list đầu việc với những gạch đầu dòng và những deadline hôm nay phải xong, ngày mai phải xong, cuối tuần này, cuối tháng này… Mỗi đầu việc xong, bạn khoan khoái lấy bút gạch chéo số thứ tự của nó trong danh sách. Chết cha mài nhá. Tao xong mài rồi. Một đi là không ngoảnh lại he he… Nhưng đời bạn, rốt cục chỉ là những đầu việc. Mà đầu việc thì cứ nối dài mãi. Một tiếng ting của điện thoại. Một đầu việc. Khẩn. Một tiếng ting nữa. Hai đầu việc. Khẩn. Có thật đời người ta luôn khẩn thế không nhỉ? Internet, smart phone,  zalo, mail, facebook, messenger… tất cả đã trở thành một thứ mạng nhện bùng nhùng suốt ngày thi nhau gõ vào tai con ruồi cám khốn khổ đang giãy giụa là bạn ting ting ting tinh.
Nên là, có một ngày, bạn nói, bạn ghét đời bạn.
Bạn nói bạn ghét bạn.
Nhưng mà đời bạn không có tội gì. Cả bạn nữa.
Có điều nếu cứ như này. Đã có thể hình dung ra một happy end cho đời bạn. Đó là khi nằm vào quan tài bằng kính trong suốt (trong một hình dung bạn tựa như nàng Bạch Tuyết), bạn sẽ thấy chàng hoàng tử CĂNG THẲNG đi đến gần, mỉm cười thật tươi (chuyện cổ tích nào chẳng thế chứ) và nằm xuống bên cạnh, ôm siết lấy thân/ thi thể bạn. 



Bất an

BẤT AN 


Bạn ghét cảm giác này. Cảm giác loay hoay giữa một đống tức giận, buồn phiền. Rằng cuộc đời bạn là một mớ lùng nhùng và cần sắp xếp lại. Nhưng khi nào? Bao giờ và như thế nào? Có lẽ, nên bắt đầu từ vài hành động nhỏ nhặt như giặt quần áo hoặc quét nhà. Có lẽ bạn thiếu ngủ. Bạn sợ cảm giác có một việc gì đó phải làm mà bạn đã quên mất tiêu và bất thần trong bóng tối, nó lao ra, ngoạm chặt, bám riết, dày vò. Ở đâu ra cái cảm giác lo âu đầy bất an này? Mọi việc dường như đều không hiệu quả, có phải vậy không? Trời đã bắt đầu hửng. Dù nhìn ra cửa kính vẫn còn mờ mờ sương mù. Bạn ngồi trong phòng sách, chân lạnh, đầu rỗng, nghĩ, đời thật buồn. Ờ, đời cơ bản là buồn, nhưng tại sao chứ?

Cô đơn







                           
CÔ ĐƠN

Sự cô đơn thường được mô tả bằng hình ảnh một người đi lầm lũi trong mưa. Hoặc ngồi bó gối trên núi cao đăm đăm nhìn ra xa hút. Thảng hoặc thì có con chó quẩn dưới chân. Hoặc triết học hơn một chút, thì là Walden một mình sống trong rừng. Nhưng cô đơn cũng thường được mô tả khi người ta ở giữa đám đông. Khi giữa nhộn nhịp chen chúc náo nhiệt nói cười mà bạn như thể vô hình. Những âm thanh vẳng lại như thể giả thanh, người ta há miệng thật to, răng lộ nguyên hàm tươi óng và con mắt mở tròng to hết cỡ. Tất cả ngưng lại trong  khoảnh khắc và bạn chậm chậm lướt qua, ngắm nhìn họ đang co giật trong những nụ cười nhân tạo. Rất đông đúc, những nụ cười, những con mắt mở, những khuôn miệng không thể khép, ngưng đọng một vẻ thản nhiên kỳ dị. Và bạn thấy mình đang đứng trong một nhà hòm khổng lồ bằng kính trong suốt, lẩm bẩm nói chuyện với đầu gối.