Thứ Hai, 10 tháng 10, 2022

Thơ mạng Lê Vĩnh Tài

 

THƠ MẠNG - TRƯỜNG HỢP LÊ VĨNH TÀI

 

hãy chạm vào phím, bài thơ sẽ tự mở khoá

Thơ tìm thấy một từ và nó sẽ thở

                       (Làm thơ - Lê Vĩnh Tài)

                                                                           

                                                                                         Lê Hồ Quang

Thơ mạng (internet poetry) là loại hình thơ gắn với nền tảng, không gian công nghệ số, đặc thù của nó là sự lai ghép, nói đúng hơn, là sự cộng sinh giữa hai thành tố - thơ và internet. Cuộc hôn phối với công nghệ số và các phương tiện kĩ thuật hiện đại khiến ranh giới ổn định về mặt thể loại của thơ trữ tình truyền thống bị phá vỡ. Không gian công nghệ và môi trường số đòi hỏi một tâm thế và tư duy sáng tạo, tiếp nhận mới, khác (tạm gọi là tâm thế và tư duy mở, động), so với truyền thống (xuất bản/ in trên giấy, có tính đóng, tĩnh). Do đó, với thơ mạng, quan niệm về tác giả, độc giả, nguyên tắc giao tiếp và giá trị tác phẩm…, đương nhiên sẽ giãn nở, thay đổi, thậm chí được tái định nghĩa. Vào thập niên đầu thế kỉ XXI, khi internet bắt đầu được sử dụng rộng rãi ở Việt Nam, thơ mạng viết bằng tiếng Việt cũng xuất hiện phổ biến trên các tạp chí điện tử, các website văn học (talawas.org, tapchitho.org, vanchuongviet.org, damau.org, gio-o.com …) và về sau, trên Webblog, Yahoo 360, Facebook, Instagram... Nhiều khuynh hướng tìm tòi, cách tân, thể nghiệm thơ khác nhau đã bùng nổ trên không gian mạng. Internet đã mở ra một không gian hiện đại, dân chủ và vô cùng rộng rãi cho hoạt động sáng tác và phê bình, tranh luận nghệ thuật. Cho đến nay, khi nói đến thơ mạng viết bằng tiếng Việt, ta có thể nhắc đến không ít tên tuổi: Khế Iêm, Inrasara, Nguyễn Quốc Chánh, Trần Tiến Dũng, Mai Văn Phấn, Nguyễn Thế Hoàng Linh, Trần Nguyễn Anh, Lý Đợi, Bùi Chát, Lê Vĩnh Tài, Nguyễn Thanh Hiện, Pháp Hoan, Nguyễn Huy Hoàng, Nguyễn Hàn Chung, Nguyễn Đức Tùng, Lê Anh Hoài, Phạm Hiền Mây, Trần Hạ Vi, Nguyễn Phong Việt, Nồng Nàn Phố, Nguyễn Thiên Ngân…[1] Trong số các tác giả thơ mạng nói trên, Lê Vĩnh Tài - không nghi ngờ gì nữa - là một gương mặt đặc biệt.

Lê Vĩnh Tài hiện sống và làm việc tại Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk. Trước khi chủ yếu viết và công bố thơ trên mạng, ông từng xuất bản nhiều ấn phẩm ở những nhà xuất bản uy tín trong nước, chẳng hạn: hoài niệm chiều mưa (Nxb Thanh niên, 1991)và nỗi nhớ đã bắt đầu với gió (Nxb Văn nghệ, TP Hồ Chí Minh, 2004)Liên tưởng (Nxb Văn nghệ, Tp Hồ Chí Minh, 2006)đêm và những khúc rời của Vũ (Nxb Hội Nhà văn, 2008)thơ hỏi thơ (Nxb Thanh Niên, 2008)… Đầu thế kỉ XXI, ông bắt đầu công bố tác phẩm trên các website văn học như tienve.org, damau.org, vanchuongviet.orgvanviet.info... Gần đây, sáng tác của ông được cập nhật thường xuyên trên facebook Lê Vĩnh Tài, bao gồm thơ ngắn, trường ca, thơ văn xuôi, tản văn, tiểu luận.

Quan sát, nhận thức hiện thực trong sự chuyển động và tương tác đa chiều giữa thơ và nhiều phương diện đời sống xã hội, văn hóa, nghệ thuật, công nghệ, Lê Vĩnh Tài đã biến thơ thành một trò chơi ngôn ngữ, ở đó, đường ranh thể loại/ loại hình giữa thơ với tin tức báo chí, văn xuôi, lí luận phê bình, ngôn ngữ máy tính… bị chồng lần, xóa mờ một cách có chủ ý. Ở thơ Lê Vĩnh Tài, ta thấy rõ tinh thần thể nghiệm, ý thức chất vấn về sự viết và mong muốn tìm kiếm những khả thể nghệ thuật mới. Thơ ông khiêu khích quan niệm và cách đọc truyền thống, đồng thời đặt ra nhiều vấn đề về cách viết, cách đọc.

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2022

Một cái cây

 

MỘT CÁI CÂY

 


         

Bạn nhìn cây héo từng ngày. Đầu tiên, lá vàng dần. Một. Hai. Ba. Rồi xuội xuống, vàng xuộm, ngả sang màu nâu đất. Từng đám theo nhau rụng ào ào quanh gốc. Rồi thưa thớt từng chiếc buông mình. Đám cành khô trơ trụi chĩa lên nền trời xanh bỏng. Chiếc lá cuối cùng rụng xuống vẫn thơm. Những cành cây khô dần nhựa vẫn thơm. Mùi hương quyến luyến trên những cành khô quắt. Trong hy vọng mong manh, bạn cấu vào vỏ cây. Một chút xanh se sắt. Rồi dần dà khô kiệt. Mẩu vỏ khô dòn rụm xuống mà mùi hương vẫn còn váng vất.

Một ngày. Bạn tần ngần đào gốc lên. Rễ cây chỉ còn một túm nhỏ khô khẳng, vo gọn trong chét tay. Hương cây luẩn quẩn trong nắm rễ khô rời. Hốc đất trơ trụi nhắc cây từng có mặt.

Rồi mưa dông.

Cỏ mọc lún phún quanh hốc đất. 

Bạn nhớ một người bạn cũ.

Bạn trồng lại một cái cây nhỏ. Trên hốc đất cũ.

Thân rễ xưa đứng cạnh cây con lòa xòa lá nhỏ.

                                                              6.6.2022

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2022

Tàn tích

 

TÀN TÍCH



Ấy là khi bạn đã nói ra điều gì đó. Trước đó, bạn khăng khăng phải nói. Nhất quyết phải nói. Như thể không nói được ra bạn không còn là bạn. Cảm giác ấy làm bạn sục sôi. Bạn vầy vò trí nhớ, sắp xếp cảnh tượng, phân tích tình thế, vót nhọn ý nghĩ và ngôn từ trong trí, chỉ chực chờ mở miệng là lời bay vút ra như mũi tên rời khỏi cung. Gặp lúc thuận tiện, người nghe chịu nghe, bạn thêm hào hứng. Bạn mô tả, thuyết minh, phân tích, vá chỗ nọ, dặm chỗ kia, vẽ thêm viễn cảnh huy hoàng hoặc đen tối, liên tục thay đổi vị trí và tư cách diễn giả. Từ một vệt màu đanh gọn trực chỉ vị trí duy nhất trên tấm toan, màu đã loang ra, ngày càng nhão nhề mề mệt. Càng nói, bạn càng mất kiểm soát. Càng nói, lời nói càng làm chủ bạn. Cuối cùng, chỉ còn lại lời tung hoành trên bãi chiến trường ngôn từ lạnh lẽo. Bạn chỉ còn một tàn tích.  

Cỏ

 

CỎ






Vườn lâu không dọn, cỏ mọc um tùm. Cỏ lan ra khắp mép vườn, xòa xuống che kín cả các rãnh thoát nước, níu vào lan can thò khỏi mép tường. Có vài cây mọc lên từ vô số hạt ti ti gió thả vào chậu, kiêu hãnh vươn lá chen với đám cây cảnh chẳng chút e ngại. Mỗi đợt gió, cỏ rạp xuống như những dải bờm xanh uốn lượn. Cảm giác như đang có một con châu chấu đang kêu ri ri trong đám cỏ sắp búng càng bay vụt lên. Trong mùi thơm ngọt của tía tô, thơm nồng húng quế, thơm đăng đắng của ngải cứu, thơm mát của lá lốt xanh um góc vườn còn có mùi thơm hanh khô của đám cỏ hoa phơ phất. Bạn tém dép, thả chân trần đi vào vườn. Cỏ thản nhiên rạp xuống, quấn quít lòa xòa ôm lấy chân bạn.

 

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2022

Người già yêu

 

NGƯỜI GIÀ YÊU

 

Người già yêu, tại sao không?

Bạn nhìn người già yêu. Mắt sáng lên. Giọng thất thanh khấp khởi. Tay chân náo động. Mắt chợt sáng rỡ, chợt u uẩn.

Người già thoắt thành con trẻ. Những điệu bộ háo hức không kìm giữ. Người già không phải đi mà bay, chân lơ lửng không chạm đất. Người già không phải nói, mà hát.

Một chút xíu là cơm. Một chút xíu là nước. Còn lại là hương hoa, là không khí, là hơi sương. Ở đâu ra, cái ánh nhìn rờ rỡ ấy? Con mắt không dám ngước hẳn lên, chỉ nhìn ngang, nhìn xa. Ngập ngừng cúi xuống. Trái tim đập chậm chậm trong chiều muộn, muốn nói điều gì.

Bạn trẻ, bạn đừng giễu.

Bạn sẽ già mà không yêu ai. Cũng chẳng được ai yêu.





Về nhà

 

VỀ NHÀ




Xe chạy qua ngã ba. Khi nhìn từ trên chiếc xe giường nằm, ngã ba vụt qua trong tích tắc. Bạn nhớ thuở học trò trọ học, thấy ngã ba biết sắp về đến nhà. Móng nhà xây dở. Một gian phòng nhỏ, ít đồ đạc nghèo nàn. Gạch táp - lô tự đóng xếp góc sân. Vườn su su trĩu quả. Chuồng gà. Cái chổi xể mòn trơ trụi. Hố xí cuối góc vườn, lối đi vào lát gạch sạch sẽ. Và cánh cổng khép mở hai thế giới. Chữ gọi chữ, bạn nhớ lại. Bạn từng có một ngôi nhà ở sau ngã ba đó.

Sao bạn luôn tự nhủ mình là kẻ không nhà?