Thứ Ba, 24 tháng 5, 2022

Tàn tích

 

TÀN TÍCH



Ấy là khi bạn đã nói ra điều gì đó. Trước đó, bạn khăng khăng phải nói. Nhất quyết phải nói. Như thể không nói được ra bạn không còn là bạn. Cảm giác ấy làm bạn sục sôi. Bạn vầy vò trí nhớ, sắp xếp cảnh tượng, phân tích tình thế, vót nhọn ý nghĩ và ngôn từ trong trí, chỉ chực chờ mở miệng là lời bay vút ra như mũi tên rời khỏi cung. Gặp lúc thuận tiện, người nghe chịu nghe, bạn thêm hào hứng. Bạn mô tả, thuyết minh, phân tích, vá chỗ nọ, dặm chỗ kia, vẽ thêm viễn cảnh huy hoàng hoặc đen tối, liên tục thay đổi vị trí và tư cách diễn giả. Từ một vệt màu đanh gọn trực chỉ vị trí duy nhất trên tấm toan, màu đã loang ra, ngày càng nhão nhề mề mệt. Càng nói, bạn càng mất kiểm soát. Càng nói, lời nói càng làm chủ bạn. Cuối cùng, chỉ còn lại lời tung hoành trên bãi chiến trường ngôn từ lạnh lẽo. Bạn chỉ còn một tàn tích.  

Cỏ

 

CỎ






Vườn lâu không dọn, cỏ mọc um tùm. Cỏ lan ra khắp mép vườn, xòa xuống che kín cả các rãnh thoát nước, níu vào lan can thò khỏi mép tường. Có vài cây mọc lên từ vô số hạt ti ti gió thả vào chậu, kiêu hãnh vươn lá chen với đám cây cảnh chẳng chút e ngại. Mỗi đợt gió, cỏ rạp xuống như những dải bờm xanh uốn lượn. Cảm giác như đang có một con châu chấu đang kêu ri ri trong đám cỏ sắp búng càng bay vụt lên. Trong mùi thơm ngọt của tía tô, thơm nồng húng quế, thơm đăng đắng của ngải cứu, thơm mát của lá lốt xanh um góc vườn còn có mùi thơm hanh khô của đám cỏ hoa phơ phất. Bạn tém dép, thả chân trần đi vào vườn. Cỏ thản nhiên rạp xuống, quấn quít lòa xòa ôm lấy chân bạn.

 

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2022

Người già yêu

 

NGƯỜI GIÀ YÊU

 

Người già yêu, tại sao không?

Bạn nhìn người già yêu. Mắt sáng lên. Giọng thất thanh khấp khởi. Tay chân náo động. Mắt chợt sáng rỡ, chợt u uẩn.

Người già thoắt thành con trẻ. Những điệu bộ háo hức không kìm giữ. Người già không phải đi mà bay, chân lơ lửng không chạm đất. Người già không phải nói, mà hát.

Một chút xíu là cơm. Một chút xíu là nước. Còn lại là hương hoa, là không khí, là hơi sương. Ở đâu ra, cái ánh nhìn rờ rỡ ấy? Con mắt không dám ngước hẳn lên, chỉ nhìn ngang, nhìn xa. Ngập ngừng cúi xuống. Trái tim đập chậm chậm trong chiều muộn, muốn nói điều gì.

Bạn trẻ, bạn đừng giễu.

Bạn sẽ già mà không yêu ai. Cũng chẳng được ai yêu.





Về nhà

 

VỀ NHÀ




Xe chạy qua ngã ba. Khi nhìn từ trên chiếc xe giường nằm, ngã ba vụt qua trong tích tắc. Bạn nhớ thuở học trò trọ học, thấy ngã ba biết sắp về đến nhà. Móng nhà xây dở. Một gian phòng nhỏ, ít đồ đạc nghèo nàn. Gạch táp - lô tự đóng xếp góc sân. Vườn su su trĩu quả. Chuồng gà. Cái chổi xể mòn trơ trụi. Hố xí cuối góc vườn, lối đi vào lát gạch sạch sẽ. Và cánh cổng khép mở hai thế giới. Chữ gọi chữ, bạn nhớ lại. Bạn từng có một ngôi nhà ở sau ngã ba đó.

Sao bạn luôn tự nhủ mình là kẻ không nhà?

Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2022

Neo thời gian

 

          NEO THỜI GIAN


            Là một hành động có tính nghi lễ - việc bạn ngồi xuống bàn, cầm lấy cây bút và cuốn sổ (trước đây) và bật máy tính, nhấp chuột (bây giờ) vào sáng ngày mồng một tháng một năm hai nghìn không trăm... Những ý nghĩ lộn xộn chạy trong đầu. Bạn cần sắp xếp lại, từ tốn và nhẫn nại, như đống bát đũa rếch chất chồng cần rửa chỗ bồn rửa. Như đống giấy tờ sự vụ ngổn ngang lộn xộn góc bàn hẹp. Như cuộc đời của bạn, đi qua rất mau mà vào ngày mồng một tháng một năm hai ngàn không trăm... bạn cứ ngỡ mình vẫn là một đứa vị thành niên mặc áo khoác kẻ ca rô đen đỏ (màu đỏ là màu bạn ưa thích suốt quãng đời đã qua của bạn, nhưng bây giờ bạn biết màu ưa thích của bạn đã thay đổi) đứng lơ ngơ bên đường với túi xách căng phồng đựng dăm ba thứ cũ kĩ rẻ tiền nhưng là toàn bộ những gì bạn có. Bạn đã đi qua con đường của mình mà bạn vẫn còn đứng lại. Với rất nhiều thứ đã nhân lên kể từ cái túi cũ kĩ sờn rách. Và bạn vẫn là một đứa trẻ vị thành niên trong tim, chưa bao giờ già đi, hoặc ít nhất bạn tưởng thế, với bộ mặt đầy nếp nhăn, mí mắt sập xuống sầu não.

Bạn buông chuột và cầm sách. Bạn biết bạn là ai vào ngày một tháng một năm hai nghìn không trăm... Bạn là ông lão bán bình và cốc pha lê trên đỉnh dốc Nhà Giả Kim. Bạn mơ thánh địa Mecca. Nhưng bạn vẫn ngồi trên đỉnh dốc và bán bình pha lê. Mãi mãi lơ lửng.

Đó là lí do bạn cần đính chính đời mình trong một thời khắc.

                                                                                               1/1/2022





Cô độc

 

CÔ ĐỘC

 

Bạn sẽ không thực hiểu cô độc nếu như bạn chưa phải sống giữa một - đầy - đủ các mối quan hệ xã hội, ví dụ như, gia đình, cơ quan, bạn bè, họ hàng… Thật là rộn ràng, xôm tụ, đủ đầy. Thế nhưng khi bạn cần một ai đó để có thể nói câu chuyện của bạn, bạn lục lọi khắp danh sách, những gương mặt chạy loang loáng, bạn không tìm thấy một ai, bất kỳ ai. Bạn thu mớ bòng bong của mình lại, cuộn thật chặt, thật gọn như bó sợi tầm gai trong chuyện cổ. Rồi hằng đêm, bạn xổ nó ra, cuốn từng vòng quanh thân, để gai xiết vào da bạn rớm máu.

Mong muốn của bạn đơn giản, một câu chuyện có người lắng nghe, không ngắt lời bằng những câu mệnh lệnh thô bạo. Chỉ đơn giản là lắng nghe. Nhưng bạn không có khả năng. Hoặc là đòi hỏi của bạn quá cao. Hoặc ngôn ngữ của bạn có vấn đề. Tất cả khiến bạn có cảm giác như đang đập trán vào một bức tường tử khí lạnh ngắt.

Thật buồn cười, bạn nghĩ. Tất cả đều lỗi của bạn. Bạn chưa đủ bao dung. Bạn chưa đủ hy sinh. Bạn chưa đủ tốt. Bạn chưa đủ dịu dàng. Cả mong muốn chuyện trò của bạn cũng là quá ngưỡng chịu đựng. Tất cả đều bất thường. Bạn nghĩ tới câu chuyện Hang động của Platon. Giữa kẻ cả đời bị trói tay và chỉ nhìn thấy cuộc sống dưới dạng cái bóng phản chiếu của ngọn lửa làm sao có thể cùng suy nghĩ với kẻ đã ra khỏi hang động?

Dĩ nhiên, óc hài hước vừa đủ cũng luôn nhắc bạn biết ai là kẻ đã ra khỏi hang. Chưa chắc đã là bạn.